Nhưng cô con dâu ấy thật sự rất ngạc nhiên khi thấy được sự mạnh mẽ của bố chồng mình. Ông ấy quả là người đàn ông quá mạnh mẽ trong chuyện tình dục khi đã hơn 50 tuổi nhưng vẫn sung sức như ngày còn trai trẻ. Những thứ mà ông ấy làm với mẹ chồng khiến cho
Phim XXX con dâu gạ tình ông bố chồng đụ nhau mạnh mẽ. Thời gian trước đây, hai vợ chồng Rika Omi rất vui vẻ và hạnh phúc với nhau vì mỗi đêm cả hai đều làm tình với nhau rất mãnh liệt. Nhưng từ khi anh được thăng chức, công việc tăng lên rất nhiều tạo cho chồng
Sex phim xxx cưỡng dâm ông bố chồng mạnh mẽ. Biết điều này là hoàn toàn sai trái, bố chồng nàng bỏ chạy trong khi còn chưa kịp mặc quần áo, thế nhưng khi bị con dâu đuổi kịp ông lại thấy rằng thân hình của nó đúng là một điều khá tuyệt vời. Nếu như không làm gì
Truyện Loạn luân bố chồng với tổng số 74206 truyện liên quan. Kho truyện Loạn luân bố chồng tổng hợp hay nhất - Page 1 TruyenFullVn.Net
Con dâu thèm địt với ông bố chồng mạnh mẽ. Cũng vì bố chồng đụ vợ ông ta quá mãnh liệt nên tối đêm đó, Mayuki Ito chẳng thể nào ngủ được khi vô tình chứng kiến toàn bộ cảnh tượng ấy. Sự mạnh mẽ cùng với củ cặc to dài của gã đàn ông này thậm chí, nó trông
Cảm giác mãnh liệt này lần đầu tiên nàng được trải nghiệm, lúc này nàng mới biết bố chồng liếm khắp người nàng nhưng tránh đầu vú vàng là có lý do. Ông Long hết mút xong bầu ngực bên này lại quay sang bên kia, dùng lưỡi ngoáy nhẹ lên đầu vú nhọn hoắt.
y5FDYE. Hiện tại đường truyền internet quốc tế đang gặp vấn đề nên có thể bạn sẽ không nghe được truyện. Mong các bạn hết sức thông cảm. Đừng quên like, share để ủng hộ Ad và Team duy trì và phát triển website nhé. Nếu truyện bị lỗi các bạn vui lòng comment lại để Ad fix nhé. Chúc các bạn nghe truyện vui Luận Connect with Notify of Name* Email 0 Bình Luận Inline Feedbacks View all comments
Tôi xin lỗi nếu câu chuyện của tôi làm các bạn bức xúc hay khó chịu, nhưng tôi đang mỗi ngày sống cuộc sống lén lút và tăm tối ấy, rất mong có một ai đó lắng nghe và chia sẻ nhưng lại không thể tìm đau đớn và suy sụp sau khi thầy dứt khoát chia Dân Việt Tôi viết lên những dòng tâm sự này, chỉ mong vơi nhẹ nỗi lòng, và cũng là để mong mọi người đừng đi lạc lối như tôi. Tôi sinh ra và lớn lên ở một vùng quê nghèo, nhà tôi cũng không lấy gì làm khá giả nhưng ông trời thương ban cho tí nhan sắc. Những ngày đi học trên Hà Nội, tôi luôn được một vài anh bạn săn đón nhưng chưa một lần gật đầu nhận lời làm bạn gái ai. Năm thứ ba tôi mới bắt đầu có cảm tình với một người khác giới, nhưng đó lại là người đàn ông có gia đình, có vợ và con trai lớn hơn tôi hai tuổi. Tôi gọi người đó là thầy. Tôi quen thầy khi tham gia cuộc thi hoa khôi ở trường, thầy là trưởng phòng công tác sinh viên, cũng là trưởng ban tổ chức, thường xuyên theo sát chúng tôi trong suốt cuộc thi. Tiếp xúc với thầy nhiều, tôi dần dà nảy sinh tình cảm, tôi yêu thầy lúc nào không hay. Gọi người đàn ông ấy là bố chồng đã hơn 3 tháng, tôi vẫn loay hoay chưa biết phải làm gì Không biết tôi có phải loại con gái trơ trẽn không nhưng tôi gạt hết tất cả sang một bên, lao vào tấn công thầy như con thiêu thân. Năm đó, tôi đoạt giải Á khôi và người thầy đáng kính đã bị tôi chinh phục. Dù tuổi tác cách biệt nhưng tôi và thầy yêu nhau thật lòng. Chúng tôi như hai thỏi nam châm cứ hút dính lấy nhau. Ở thầy có sự từng trải, đàn ông, ở tôi có nhiệt huyết và sự mãnh liệt của tuổi trẻ. Nhớ thầy, tôi lại vờ mang tài liệu lên hỏi han, rồi lén lút gặp thầy ở quán cà phê và…. nhà nghỉ. Tôi có thể vứt bỏ mọi thứ, bỏ ngoài tai mọi dèm pha để đến bên thầy nhưng thầy thì không thể vậy, thầy không thể bỏ gia đình và hủy hoại thanh danh, sự nghiệp vì tôi. Tôi xin lỗi nếu câu chuyện của tôi làm các bạn bức xúc hay khó chịu, nhưng tôi đang mỗi ngày sống cuộc sống lén lút và tăm tối ấy, rất mong có một ai đó lắng nghe và chia sẻ nhưng lại không thể tìm đau đớn và suy sụp sau khi thầy dứt khoát chia Dân Việt Ngày thầy nói lời dứt khoát, tôi khóc như mưa, tinh thần suy sụp hoàn toàn. Tôi bỏ học gần 1 tháng, người gầy sọp, dù tìm mọi cách nhưng vẫn không thể làm thầy lay động. Tôi đau đớn và căm hận tìm cách trả thù. Và mục tiêu tôi nhắm tới không ai khác chính là con trai người đàn ông đã lạnh lùng bỏ rơi tôi. Ba tháng sau, tôi cùng H con trai thầy về nhà xin cưới, thầy tái mặt không đồng ý. Nhưng với sự cương quyết của hai đứa chúng tôi, cả hai bên phải chấp nhận tổ chức một đám cưới khá hoành tráng. Ngoài gia đinh hai họ còn có bạn bè và nhiều các thầy cô đồng nghiệp khác. Tôi đã định làm điều gì đó điên rồ trong đám cưới, nhưng nhìn ánh mắt đáng thương của người đàn ông tôi yêu hơn cả bản thân mình, nhìn gương mặt rạng ngời của chồng, tôi không cam tâm. Gọi người đàn ông ấy là bố chồng đã hơn 3 tháng, tôi vẫn loay hoay chưa biết phải làm gì. Tôi chỉ tính tới việc lấy con trai thầy là thầy sẽ đau đớn, suy nghĩ lại, nhưng sau đó ra sao, làm gì thì tôi lại chưa từng nghĩ tới. Ở cùng nhà, ăn cùng mâm, tôi nhận ra rằng, bố chồng vẫn còn rất yêu tôi, ông không phải loại đàn ông “vắt chanh bỏ vỏ”. Chúng tôi đã ngồi lại nói chuyện với nhau về chuyện quá khứ với tư cách 2 người tình cũ, rồi với tư cách bố chồng nàng dâu. Nhưng mọi lời nói thuyết phục của thầy vẫn không thể làm tôi cắt đứt mọi tình cảm xưa. Tôi đã thú nhận rằng tôi vẫn yêu thầy, và lấy H. chỉ mới mục đích “trả thù”. Bố chồng lặng người đi, khẽ nâng gọng kính, trầm tư một hồi. Ông xin tôi hãy thương, hãy yêu con trai ông như đã yêu ông, hãy coi ông như một người thầy, một người cha mà thôi. Tôi bật khóc, cảm giác yếu mềm và khao khát được yêu thương, tôi xin được lần cuối ở bên ông. Thế là hai người chúng tôi, bố chồng – nàng dâu, lén lút dẫn nhau vào nhà nghỉ “mây mưa” như thể đây là lần cuối cùng trong đời. Những tưởng mọi chuyện sẽ chấm dứt từ đó, nhưng từ sau hôm vào nhà nghỉ, chúng tôi lại càng muốn được gần gũi nhau hơn. Mọi chuyện như càng rối tung trong căn nhà nhỏ khi tôi nằm bên chồng mà cứ nghĩ về bố chồng. Tôi dằn vặt và đấu tranh tư tưởng lắm, nhưng mỗi khi có cơ hội là tôi lại mụ mị lao vào người tình cũ quên hết trời đất. Cảm giác lo sợ, run rẩy và bấn loạn hành hạ tôi mỗi ngày. Tôi biết, nếu cứ tiếp diễn, mọi chuyện sẽ đổ bể, tôi sẽ thành quả bom, phá tan thanh danh, sự nghiệp của chồng, bố chồng và cả bản thân mình nữa. Tôi đã sai, đáng lẽ không nên mang lòng hận thù của mình đi reo rắc lên người con trai yêu thương tôi thật lòng như H., không nên tìm cách trả thù người đã bỏ rơi tôi. Tôi đã sai khi không thể làm chủ được bản thân và tình cảm của mình để lao vào cuộc tình loạn luân không đầu không cuối này. Tôi đã sai khi không nghe lời “thầy”. Liệu một quyết định ly hôn và bỏ đi một nơi thật xa để bắt đầu lại cuộc sống mới có là sai? Tôi xin lỗi nếu câu chuyện của tôi làm các bạn bức xúc hay khó chịu, nhưng tôi đang mỗi ngày sống cuộc sống lén lút và tăm tối ấy, rất mong có một ai đó lắng nghe và chia sẻ nhưng lại không thể tìm đau đớn và suy sụp sau khi thầy dứt khoát chia Dân Việt Nguồn
WARNING thụ có ngực, loạn luân, bỏ não. Hôm nay là ngày động phòng của Diệp Ý Luân cùng Đào Hi Hoa. Cả hai yêu nhau hai năm rồi xin cưới, được gia đình chấp thuận liền chọn ngày lành tháng tốt tổ chức đám cưới. Đào Hi Hoa mở cửa phòng, mình đỡ Diệp Ý Luân loạng choạng lên chiếc giường tân hôn rải cánh hoa hồng đỏ thẫm. Hai người vẫn còn mặc hai bộ vest chú rể được cắt may tỉ mỉ, Diệp Ý Luân vận vest đen còn Đào Hi Hoa vận vest trắng. Hai người dù đều là con trai nhưng kì lạ, đứng cùng nhau trông xứng đôi vô cùng. Đào Hi Hoa khó chịu, tháo cái nơ thắt ở cổ áo mình xuống. Bộ vest trắng lịch thiệp bó chặt cơ thể mềm mại của cậu, khiến cậu nãy giờ tiếp khách phải giả vờ cười niềm nở mệt muốn chết. Đào Hi Hoa vò tung mái tóc của mình. Cậu nhìn chồng mình nằm trên giường mắt nhắm lờ đờ, cậu biết y hôm nay bị mọi người mời rượu đến say tí bỉ không biết gì. Đêm nay chỉ có nước là cậu chủ động thôi. Nghĩ đến thấy cũng có đôi chút tuột hứng, nhưng bản chất Đào Hi Hoa dâm tiện từ trong xương. Trời còn ban tặng cho cậu một cái bướm dâm loàn, gần hơi đàn ông là liên tục chảy nước đến ướt cả quần lót. Nhưng Đào Hi Hoa chưa từng lên giường với ai, dù đó là Diệp Ý Luân. Không phải cậu không muốn làm, mà là Diệp Ý Luân cứ mỗi lần kiếm cớ, lúc là anh mệt, lúc là anh không khỏe, lúc là đợi hai mình kết hôn hợp pháp rồi thì làm. Đào Hi Hoa dù dâm cỡ nào nhưng cũng không muốn cắm sừng bạn trai. Nay là đêm tân hôn, Đào Hi Hoa nghĩ thầm trong bụng, hôm nay phải chịch cho bằng được! Đào Hi Hoa tức tốc cởi đồ Diệp Ý Luân. Giữa chừng cởi tới quần Diệp Ý Luân thì bất chợt, tay cậu bị tay y nắm chặt. Rồi cậu nghe hắn lèm bèm nói gì đó "Hi Hoa.. đừng em..." Đào Hi Hoa nghe Diệp Ý Luân kêu đừng liền cảm thấy bực mình, động tác trên tay càng mạnh hơn, cậu gắt gỏng "Đừng cái gì mà đừng, cưới nhau rồi, giờ không chịch thì chừng nào chịch nữa!" Diệp Ý Luân bắt đầu cự quậy thân mình, tay y vẫn nắm chặt lấy tay Đào Hi Hoa. Giọng y do say mà nhừa nhựa, nấc cục liên tục "Anh, hức... anh lên... hức, không được..." Đến lúc này, động tác trên tay Đào Hi Hoa mới triệt để ngưng lại. Cậu chững lại vài giây. Cái gì là lên không được? "Anh nói cái gì? Anh lên không được? Anh liệt dương mà cũng đòi cưới tôi sao? Mẹ nó, không ngờ tôi đợi anh đến hôm nay để biết được là thằng chồng mình nó bị liệt dương!" Đào Hi Hoa hét ầm lên. Cậu tức đến đỏ mặt. Thời gian mình nhịn nhục chờ Diệp Ý Luân lâu như vậy, rốt cuộc đến đêm tân hôn thì nghe chồng mình nói là nó bị liệt dương. Còn gì trớ trêu hơn nữa? Đào Hi Hoa leo khỏi người Diệp Ý Luân định bỏ ra ngoài thì bị Diệp Ý Luân giữ lại. "Em... đi đâu? Lên giường ngủ với anh.."
Không biết trên đời này có thông gia nào muốn lợi dụng nhà con dâu để đạt được mục đích tài chính hay không? Thế nhưng, chuyện "bòn của" mà gia đình chồng vẫn "ủ mưu" bấy lâu, đến nay tôi mới được "mắt thấy tai nghe". Tôi sinh ra trong gia đình khá giả. Ngày yêu anh, bố mẹ không mấy ủng hộ. Tuy nhiên, vì chỉ có một con gái nên cha mẹ không muốn cấm cản. Từ cô gái sống trong căn nhà bề thế 3 tầng, tôi chấp nhận ở căn nhà cấp 4. Trước khi cưới, anh nói sẽ sớm xây nhà. Thế nhưng, mấy năm đã trôi qua, dự định này chưa thực hiện được. Một phần vì dịch Covid-19 đến, việc làm ăn của chồng bị ảnh hưởng. Phần nữa do bố mẹ chồng ốm đau nên chúng tôi phải hỗ trợ tiền thuốc men hàng tháng. Bố mẹ chồng không phải quá dễ tính nhưng chẳng đến mức xét nét như biết bao nhiêu người khác. Các cụ sinh ra trong hoàn cảnh khó khăn, sau khi dựng vợ gả chồng phải tần tảo nuôi 4 đứa con nên chuyện tiết kiệm từng đồng là dễ hiểu. Trong khi cả làng, nhà nào cũng lắp điều hòa, nhà chồng tôi vẫn "án binh bất động". Nhà cửa có nhiều cây cối xung quanh, không gian thoáng mát nhưng đó là chuyện của mấy năm về trước. Còn năm nay, nắng nóng liên tục, có những hôm ăn bát cơm mà mướt mồ hôi. Cả nhà vật vã vì nắng nóng nhưng bố mẹ chồng phản đối mua điều hòa Ảnh minh họa Adobe. Tôi nhiều lần đề xuất vợ chồng sẽ chi tiền mua điều hòa, lắp ở hai phòng để cả nhà đỡ vất vả ngày nắng nóng. Nhưng 5 lần 7 lượt, bố mẹ chồng tôi đều phản đối. Quan điểm của bố mẹ chồng là "dùng điều hòa sẽ mát hơn nhưng không có điều hòa bao nhiêu năm qua vẫn sống được". Thêm nữa, các cụ sợ có điều hòa sẽ "ngốn" tiền điện, tiết kiệm được đồng nào hay đồng đó vẫn hơn. Thậm chí, bố mẹ chồng còn khá gay gắt với vợ chồng tôi về chuyện lắp điều hòa. Hai cụ cho rằng, sau này khi có con nhỏ mới cần lắp, còn vợ chồng son nên tiết kiệm để phòng thân và lo cho cháu. Chồng tôi bên ngoài mạnh mẽ, ăn to nói lớn nhưng rất muốn chiều lòng bố mẹ. Chuyện chi ra 5-7 triệu đồng mua điều hòa không khó khăn nhưng ai sống chung rồi mới hiểu. Khi sắm sửa cái gì mà bố mẹ không đồng lòng, gia đình lại rơi vào cảnh bất hòa. Mấy ngày vừa qua, nắng nóng gay gắt hơn, tôi lại đưa chuyện điều hòa ra bàn bạc. Tôi nói chưa xong, bố mẹ chồng đã phản đối ngay, đổ lỗi đường dây điện của gia đình lắp đặt từ xưa nên không tải được. Trong khi hàng xóm đua nhau mua đồ tích điện, máy phát đề phòng lúc mất điện luân phiên, nhà chồng tôi chẳng mấy bận tâm. Tôi có hỏi đi chăng nữa cũng chỉ nhận được câu trả lời giáo điều về tiết kiệm và không mua những thứ không cần thiết. Tôi không hài lòng với quan điểm của bố mẹ nên "trút giận" lên đầu chồng. Anh đứng giữa một bên là vợ, một bên là bố mẹ cũng rất khó xử. Tuy vậy, tôi muốn anh phải nói rõ quan điểm để con cái được thoải mái. Bố mẹ chồng không thể mãi áp đặt mọi thứ, dù là sống chung đi chăng nữa. Chồng tôi vốn dĩ không dùng điều hòa từ khi còn nhỏ, nhưng nhìn vợ khó chịu đành hứa sẽ thu xếp để trao đổi thêm với bố mẹ. Cách đây vài ngày, tôi tranh thủ vừa đi dạo bộ, vừa về nhà mẹ đẻ lấy một ít đồ đạc. Lúc quay về, chồng và bố mẹ đang nói chuyện trong nhà. Chồng tôi tha thiết xin lắp điều hòa vì không muốn vợ khổ sở, cả làng hầu hết đều có món đồ gia dụng này. Trong khi đó, bố mẹ chồng vẫn phản đối với đủ lý do, nhưng nguyên nhân chính là tiết kiệm. Chồng tôi thưa chuyện - Chúng con bây giờ chưa giàu có nhưng thu nhập đủ để mua và trả tiền điều hòa. Nhà mình không phải quá nóng nhưng có điều hòa phần nào dễ chịu hơn rất nhiều. Thỉnh thoảng bị cắt điện, có máy phát tại nhà sẽ tiện hơn, mua một lần dùng được nhiều năm không lo bị thiệt. - Nhưng bố mẹ không muốn lắp điều hòa, chẳng để làm gì. Bao nhiêu năm rồi vẫn chịu được tại sao phải tốn kém đâu con? Con dại lắm, nhà mình không khá giả, còn nhà vợ con có điều kiện kinh tế, lại là con một. Bao nhiêu tài sản cũng là của vợ con, sao không chịu vất vả một chút. Ông bà bên đó sang đây nhìn con gái thiếu thốn sẽ tài trợ tiền, thậm chí cho tiền mua đất, xây nhà. Họ ấm ức cảnh con sống chung sẽ sẵn sàng chi tiền, vợ chồng có thêm căn nhà, mảnh đất chẳng tốt hơn hay sao. Bố mẹ đã tính mọi nhẽ rồi, con không hiểu nên đành nói hết vậy. Chồng tôi không đồng ý kiểu sống "tầm gửi" như vậy. Anh nói "Đúng, bố mẹ vợ có kinh tế khá giả, sau này cũng để lại cho vợ con. Tuy nhiên, con không bao giờ muốn lợi dụng kiểu đó. Chúng con có thể làm ra tiền, tại sao phải dựa dẫm chỉ vì một cái điều hòa hay máy phát điện? Chuyện tài sản sau này là của tương lai, hiện tại chúng ta cố làm được gì thì nên làm bố mẹ ạ". Lén lút đứng ngoài sân nghe câu chuyện, tôi vui vì chồng biết suy nghĩ, không muốn dựa dẫm. Trong khi đó, tôi thất vọng về cách suy nghĩ của bố mẹ chồng. Sau đêm hôm đó, tôi bắt chồng cùng đến siêu thị điện máy mua điều hòa và máy phát điện. Bố mẹ chồng sững sờ khi các thiết bị được chuyển đến. Tôi chẳng muốn giải thích quá nhiều khi các cụ đã có suy nghĩ muốn lợi dụng nhà thông gia. May mắn là tôi có người chồng hiểu chuyện, biết suy nghĩ và có ý chí, không hùa theo bố mẹ trông chờ tài sản bên ngoại. Với nhà chồng, tôi sẽ phải có quan điểm rõ ràng về mọi chuyện, nhất là kinh tế, để nhà ngoại không bị lợi dụng trong mọi tình huống. Theo Dân trí Không đủ tiền sính lễ, chàng trai huỷ đám cưới với bạn gái yêu 8 năm TRUNG QUỐC - Chàng trai buộc phải chia tay bạn gái lâu năm sau khi bố mẹ cô đòi tiền sính lễ tệ hơn 1,2 tỷ đồng, gần gấp đôi mức giá ở địa phương. 3 người Bắc Giang bị kẹt trong thang máy, làm gì khi gặp tình huống tương tự Trong lúc chờ bảo vệ đến hỗ trợ sự cố kẹt thang máy, anh Huynh thấy nóng và ngột ngạt nên đã cậy cửa và thoát ra ngoài an toàn. Bát canh cua đồng và yêu thương mênh mông ùa về ngày Hà Nội mất điện Bát canh cua nóng nảy, thơm lừng mùi cua đồng tháng 6, mùi rơm rạ vừa gặt, mùi rau nhút ao làng, và một thứ rau không nơi nào có, ngoài quê tôi - rau mầm mộng bông… khiến bao người thương nhớ.
bố chồng ma mãnh